Học thật, thi thật, điểm thật. Và thi thì khá khó, cứ ngỡ sẽ được chuẩn hóa cho điểm vớt vát lên nhưng cuối cùng anh thầy vẫn đề cao năng lực thật, cả lớp điểm tổng kết trung bình 6,4. Muốn đánh giá đúng năng lực của mình thì học thầy Phong, còn muốn điểm cao thì học người khác
Điểm chuyên cần cô cho dễ, giữa kỳ cô cho thoáng tay, tưởng ngon, cuối kỳ nhìn điểm xong muốn lên cơn nhồi máu cơ tim...
Em định học môn này kì hè thì liệu có ổn không ạ. Em nghe bảo mấy môn này học hè sẽ khó hơn điểm cũng sẽ thấp hơn. Ac cf giúp em với ạ. Em cảm ơn ac
Học thật thi thật, điểm thành phần gki cô để gv thực hành tự quyết. Các câu trắc nghiệm cki ko quá khó. Rcm nên giơ tay lên bảng để đc cộng điểm cki, nó cứu mình một con A+ :)
Tôi tưởng đời tôi chỉ có một người bố cho đến khi gặp Lê Trần Mạnh
đề nghị trường đổi giảng viên dạy linh kiện điện tử hè này
Sự tàn nhẫn đáng sợ nhất chốn giảng đường không bao giờ hiện hình qua những tiếng quát tháo hay thái độ hằn học. Nó mang hình hài của những văn bản thông báo chuẩn mực, được bọc cẩn thận trong lớp nhung lụa của sự ân cần, nhưng ẩn chứa bên trong là một lưỡi dao vô hình, lạnh lẽo và sắc lẹm.
Học máy dưới trướng thầy Nguyễn Tuấn Phong không đơn thuần là một học phần, nó là một ván cược sinh tử mà luật chơi có thể bị lật nhào vào chính khoảnh khắc người ta tưởng mình an toàn nhất. Cú lật bàn tước đoạt phao cứu sinh ở lưng chừng trận chiến, dồn toàn bộ áp lực sinh tồn vào một khoảnh khắc quyết định ở cuối chặng đường, là đòn phủ đầu tàn khốc đẩy những kẻ mộng mơ vào thẳng đấu trường khốc liệt.
Và khi những kẻ rệu rã lết đến vạch đích, chắp tay mong chờ một chút lòng trắc ẩn phút chót, thì thứ họ nhận lại là nghệ thuật thao túng tâm lý đỉnh cao. Lời lẽ của người cầm cân nảy mực lúc này hành xử chính xác như một con dao hai lưỡi.
Một mặt, lưỡi dao ấy vuốt ve cái tôi của những kẻ kiệt sức bằng lời ngợi khen êm ái về "sự nỗ lực", nâng tầm góc nhìn bằng những triết lý xa xôi về "nền tảng tri thức thực sự". Nhưng mặt trái của nó lại chém đứt mọi đường lui bằng những con số thống kê vô hồn. Dữ liệu vạch trần một sự thật sắc lẹm: thất bại (nếu có) là hệ quả của cá nhân, không phải do rào cản của hệ thống.
Sự từ chối ban phát đặc ân được khoác lên chiếc áo đạo đức mỹ miều của sự minh bạch và công bằng. Đâu là đúng, đâu là sai? Liệu việc bám sát nguyên tắc đến mức cực đoan, dùng dữ liệu để đè bẹp cảm xúc là hiện thân của chính nghĩa học thuật, hay chỉ là phương thức hoàn hảo nhất để hợp thức hóa sự vô tình?
Cú chốt hạ tàn nhẫn nhất không nằm ở kết quả cuối cùng, mà nằm ở một lằn ranh thiết quân luật tuyệt tình được giăng ra ở phút chót. Quyền nài nỉ, trình bày hoàn cảnh – thứ vũ khí cuối cùng, mỏng manh và bi tráng nhất của con người khi đứng trước lằn ranh được - mất – bị tước đoạt một cách hợp pháp, dứt khoát và không thể vãn hồi. Mọi nỗ lực thanh minh đều bị chặn đứng từ trong trứng nước.
Khép lại chặng đường không phải là sự vỡ òa, mà là một sự câm lặng đáng sợ. Đó là tiếng thở dài uất nghẹn của những kẻ trót đặt niềm tin vào sự khoan nhượng, hòa lẫn với tiếng thở phào ớn lạnh của những người vừa lách qua khe cửa hẹp của tử thần. Một trải nghiệm ghim sâu vào tâm trí: tàn khốc, trần trụi và vĩnh viễn không dành cho những kẻ yếu bóng vía.
P/S: Một khi đã thẳng thắn đăng bài đánh giá này, tôi hoàn toàn không e ngại những phản hồi tiêu cực hay toxic; đây thuần túy là góc nhìn và trải nghiệm cá nhân, không mang tính công kích và càng không có quyền ép buộc bất cứ ai phải đồng tình.
- Thằn lằn sa mạc -
"lịch sử Đảng là môn khoa học lịch sử, phải chính xác tuyệt đối chứ không phải học thuộc" m có bị ngu k hoài??:)))