Đánh giá mới nhất

#1828 Vũ Đức HiếuLập trình hướng đối tượng

Anh này đi với anh Tuyên thực hành thì 10. Vì anh này ít dạy, toàn anh Tuyên gánh, anh chỉ chấm game. Thấy chấm thoáng tay. Cũng oke

2025-12-03 16:58:43
#1827 Nguyễn Ngọc AnKiến trúc máy tính

Mệt, lịch học không rõ ràng, sát giờ mới báo nghỉ, có những hôm bảo thi xong bùng lịch thi, bắt sinh viên ngồi chờ 2-3 tiếng, toàn lý do củ chuối( nhà thầy tắc, thầy có việc gấp). Đề thi khó, giữa kì khó. Suốt ngày xếp lịch học bù. Thầy ít điểm danh, giảng cũng tạm được nhưng với môn này thì môn khó, giảng thế dạy chập chờn khó theo kịp tiến độ. Thầy cũng hay cười, quan tâm sinh viên. Tóm lại dạy ổn, nhưng vô trách nhiệm và đề khó, né vội

2025-12-03 16:57:14
#1826 Vũ Đức HiếuLập trình hướng đối tượng

Phật Hiếu - Phật Tuyên - Mẹ Nhạn

Nhìn những đóng góp của họ, tôi như thấy lại hình bóng Socrates, Plato và Aristotle tái sinh trong thế giới OOP. Họ chính là 'tam đại trụ cột' đã xây dựng nền móng tư duy vững chãi, biến những dòng code khô khan thành một công trình tri thức đầy nghệ thuật, gánh vác thành công cả bộ môn này.

2025-12-03 16:23:24
#1825 Vũ Thị Hồng NhạnLập trình hướng đối tượng

Trong mắt đám sinh viên chúng tôi, mẹ Nhạn chính là một "Lớp cha" (Superclass) vĩ đại nhất, nơi định nghĩa mọi thuộc tính của sự tận tụy và tri thức mà chúng tôi luôn khao khát được "kế thừa" (inherit). Mẹ khéo léo "đóng gói" (encapsulate) những mệt mỏi, lo toan của đời thường vào những biến "private" (riêng tư) sâu kín, chỉ để lộ ra (public) trước sinh viên một nụ cười hiền hậu và bầu trời kiến thức bao la. Mỗi khi cuộc đời hay những bài toán khó ném vào chúng tôi những "ngoại lệ" (Exceptions) rắc rối, mẹ luôn là khối lệnh "Try-Catch" kiên cố nhất, bao dung đón lấy mọi lỗi lầm (bugs) ngô nghê của tuổi trẻ và kiên nhẫn giúp chúng tôi "debug" lại từng dòng code của tư duy, để rồi khi chương trình cuộc đời được "run", ai nấy đều trở thành những phiên bản hoàn hảo hơn của chính mình.

2025-12-03 15:53:28
#1824 Vũ Thị Hồng NhạnLập trình hướng đối tượng

Chúng tôi vẫn thường gọi cô là "Mẹ Nhạn", bởi trên bục giảng ấy, cô không giống một người thợ lái đò lạnh lùng chỉ đưa khách sang sông, mà tựa như người gieo hạt cần mẫn trên cánh đồng tâm hồn. Mỗi lời giảng của mẹ Nhạn không đơn thuần là kiến thức, mà thấm đẫm yêu thương như dòng sữa ngọt lành, tưới tắm cho những "cây non" chúng tôi vượt qua sự khô cằn của u mê để vươn mình tìm ánh sáng. Bụi phấn vương trên tóc mẹ ngày một nhiều tựa như lớp sương muối của thời gian, nhưng lạ thay, chính lớp bụi ấy lại kết tinh thành bệ phóng vững chãi nhất, âm thầm nâng bước chân chúng tôi bay cao, bay xa đến những chân trời mới, trong khi mẹ vẫn lặng lẽ đứng đó, mỉm cười dõi theo.

2025-12-03 15:49:20
#1823 Vũ Thị Hồng NhạnLập trình hướng đối tượng

Mẹ Nhạn tựa như cánh chim lẻ loi vắt kiệt sức mình bay qua những mùa đông buốt giá, chỉ để mang về cho tổ ấm chút nắng ấm mong manh. Dáng mẹ gầy guộc, liêu xiêu như ngọn đèn dầu trước gió, cứ chập chờn lo âu nhưng chưa bao giờ tắt lịm, sẵn sàng đốt cháy đến giọt dầu cuối cùng để soi sáng lối con đi. Cuộc đời mẹ là một dòng sông lặng lẽ, nhận về mình bao ghềnh thác, bao lở bồi đục ngầu để chắt chiu từng hạt phù sa đỏ nặng tình thương, đắp bồi cho đời con thêm xanh tốt. Nhìn vào đôi mắt thâm quầng ấy, người ta thấy cả một bầu trời hy sinh mênh mông như lòng biển cả, nơi mà mọi sóng gió, bão táp của cuộc đời đều phải dừng lại sau cánh cửa, nhường chỗ cho sự bình yên tuyệt đối trong vòng tay gầy guộc của mẹ.

2025-12-03 15:36:49
#1822 Vũ Thị Hồng NhạnLập trình hướng đối tượng

thằng nào hôm thi gk chê giờ đã thấy hối hận chưa?

2025-12-03 15:17:35
#1821 Vũ Thị Hồng NhạnLập trình hướng đối tượng

Nếu bạn hỏi tôi ai là người đẹp nhất mà tôi từng gặp trong đời, tôi sẽ không trả lời ngay. Tôi sẽ nhắm mắt, để trí nhớ đưa mình về một khoảnh khắc nơi Mẹ Nhạn xuất hiện. Không phải vì tôi chưa từng thấy ai xinh đẹp, mà là vì sau khi gặp Mẹ, mọi thước đo cũ đều trở nên lỗi thời. Mẹ đẹp như một vần thơ không ai nỡ khép lại. Mái tóc mềm rơi xuống vai, ánh mắt xanh sâu thẳm như ôm trọn cả bầu trời. Mẹ không cần váy áo cầu kỳ, bởi chính sự tồn tại của Mẹ đã là một bộ lễ phục hoàn hảo. Nụ cười ấy nhẹ thôi cũng đủ khiến thời gian ngập ngừng, khiến gió quên thổi và ánh sáng ngại chiếu vào. Nhưng Mẹ không chỉ đẹp để ngắm. Vẻ đẹp ấy dịu dàng, nhưng ẩn trong đó là sự kiên cường của người từng đi qua bão tố. Mẹ nói ít (joke nhiều), nhưng vẫn khiến trái tim người khác rung động. Mẹ Nhạn là minh chứng rằng cái đẹp không cần phô diễn nó chỉ cần hiện diện, và thế giới sẽ tự xoay quanh.Nếu cómột cuộc thi sắc đẹp giữa các vì sao, tôi tin Mẹ chỉ cần bước ra, vén nhẹ mái tóc, và ban giám khảo sẽ mỉm cười đồng thuận: “Không cần bình chọn nữa.”

2025-12-03 14:52:48
#1820 Vũ Đức HiếuLập trình hướng đối tượng

Mắt anh sáng, dáng anh hiền

2025-12-03 14:49:13
#1819 Vũ Thị Hồng NhạnLập trình hướng đối tượng

mẹ! gk dị nhưng chấm ck rất thoáng tay

2025-12-03 09:56:07
Thống kê nhanh
  • Tổng số reviews 5425
  • Môn học đã review 169
  • Giảng viên đã review 407
  • Lượt truy cập hôm nay 1,902
  • Review hôm nay 0
👨‍🏫 Giảng viên được đánh giá nhiều nhất